Chương 35: Tương Ưng Sáu Xứ

II: Phẩm

203–205. Cái Gì Vô Thường

(4), (5), (6),

—Mắt, này các Tỷ-kheo, là khổ, thuộc quá khứ … thuộc vị lai … thuộc hiện tại … Cái gì khổ, cái ấy là vô ngã. Cái gì vô ngã, cái ấy không phải là của tôi, cái ấy không phải là tôi, cái ấy không phải là tự ngã của tôi. Như vậy, cần phải như thật quán cái ấy với chánh trí tuệ.

Tai … Mũi … Lưỡi … Thân …

Ý là khổ, thuộc quá khứ … thuộc vị lai … thuộc hiện tại … Cái gì khổ, cái ấy là vô ngã. Cái gì vô ngã, cái ấy không phải là của tôi, cái ấy không phải là tôi, cái ấy không phải là tự ngã của tôi. Như vậy, cần phải như thật quán cái ấy với chánh trí tuệ.

Thấy vậy … ” … không còn trở lui trạng thái này nữa”.